Thứ Năm, 24 tháng 4, 2014

Diễn đàn: Làm chủ hay làm thuê?



Diễn đàn: Làm chủ hay làm thuê?
Ông Trần Xuân Giá, cựu bộ trưởng, giờ là bị can trong vụ án liên quan đến bầu Kiên. Ông Giá được coi là người có nhiều trải nghiệm trong cuộc sống, sau khi kinh qua nhiều công việc, nhiều vị trí với nhiều tư cách khác nhau...

>> Làm chủ hay làm thuê? Tiếng nói của một công dân 7x
Mới đây, khi trò chuyện với báo chí, ông đã nói: “Tôi định hướng các cháu 3 điều không”, trong đó có điều thứ 3 là không làm ông chủ, hãy làm thuê mà sống, nhưng muốn sống tốt thì phải giỏi chuyên môn để là người làm thuê giỏi, để được tôn trọng.
Nhiều người nói rằng, đây là lời khuyên mang tính “nội bộ” của ông Trần Xuân Giá đối với con cháu mình sau một "chuyến đi dài" gần hết cuộc đời, nên không có gì phải bàn. 
Nhưng cũng có nhiều ý kiến ngược lại, thậm chí khá gay gắt. Nhà văn Lưu Trọng Văn thốt lên: Chao ôi! Nếu thế hệ trẻ hôm nay lại nhận những lời khuyên có thể nói là bạc nhược ấy từ bậc cha mẹ thân yêu của mình... Dân tộc Việt này sẽ ra sao đây nếu con cái của các “tinh hoa cốt lõi đất nước” từ bỏ sứ mệnh làm chủ để can tâm và “tự hào” cái phận kẻ làm thuê - dù là kẻ làm thuê số 1?
Phản hồi trên Một Thế Giới, độc giả Kiều Oanh viết: "Bao nhiêu năm đất nước đã bị lệ thuộc nước ngoài, không thể ngóc đầu lên được, hàng trăm ngàn người Việt phải đi làm thuê khắp nơi trên thế giới. Hàng triệu người Việt làm thuê trên chính tổ quốc mình, chưa đủ hay sao? Đất nước sẽ ra sao nếu tuổi trẻ chỉ có tâm thức của một kẻ làm thuê cuốc mướn...".
Bỏ qua cảm xúc, bỏ qua ngữ cảnh của ông Trần Xuân Giá, nhân chuyện này Một Thế Giới đặt ra câu hỏi: Làm chủ hay làm thuê? như một diễn đàn mở để bạn đọc phân tích, trao đổi, xem như một cách gợi mở hướng vào đời cho giới trẻ. 
Mời bạn đọc cùng tham gia bằng cách gửi phản hồi ở bên dưới bài viết này, tòa soạn sẽ chọn đăng những ý kiến phù hợp với câu hỏi đặt ra.
  Nguyễn Quang Thân
11:47 - Ngày 24/4/2014
Một người sinh ra trong gia đình nghèo, không có vốn kinh doanh thì dù có mong muốn làm chủ thì trước tiên vẫn phải đi làm thuê cho người khác.
Làm thuê có tư cách, đáng đồng tiền bát gạo thì vẫn được tôn trọng, vì nể, thậm chí còn được trải thảm chào mới.
Tiến lên được nữa thì làm chủ có đâu xa. Ngược lại thì kiếm được bát cơm cũng khó và nhiều khi còn nhục nhã.
Một quốc gia có dân số trẻ, chưa kịp đào tạo nghề nghiệp chuyên môn, kinh tế phát triển thấp, việc làm ít nên nhân công rẻ mạt. Tất nhiên phải tìm cách làm thuê cho nước ngoài như thế nào đó để có công ăn việc làm, ổn định xã hội.
Làm thuê cho người ngoài ngay tại nước mình thì giá tất phải rẻ, lương phải thấp. Nhưng đây là “thuận mua vừa bán”, không ai bắt ép ai. Nhà nước chỉ làm chức năng điều tiết và bảo vệ quyền công dân và quyền kinh doanh của cả hai phía mà thôi.
Ra nước ngoài làm thuê thì lương cao, chóng đổi đời. Nhưng đâu có dễ. Không thể bắt một ông chủ người Anh, người Nhật học nói tiếng Việt mới thuê được mình mà ngược lại, mình phải học tiếng Anh hay tiếng Nhật, kỹ thuật nữa, thậm chí phải am hiểu cả văn hóa để “được” làm thuê cho họ.
Khi ai đó khuyên con cái “nên” chọn làm thuê không phải người cha muốn con mình hèn kém, không cần khát vọng. Mà muốn nói tình trạng kinh doanh của các ông chủ trong kinh tế thị trường chưa hoàn chỉnh hiện nay không suôn sẻ như những xã hội hoàn thiện khác.
Quả thật làm ông chủ ăn sung mặc sướng hơn nhưng khó hơn làm thuê, đương nhiên. Và cũng nguy hiểm hơn, có thể vào tù ra tội, cũng đương nhiên!
Tuy thế, nguy cơ ấy đâu có làm nhụt chí những người say mê làm chủ?
Xin yên tâm, làm chủ hay làm thuê không phải do muốn hay không mà do các điều kiện luôn luôn phát sinh, luôn luôn mất đi của mỗi người.
Nói chung con cái sẽ làm theo chỉ dẫn của số phận chúng chứ không răm rắp nghe “lời mẹ dạy” đâu. Đó là hiện thực cuộc đời.
  Hai Lê
11:35 - Ngày 24/4/2014
Tôi thông cảm và thấu hiểu lời khuyên của bác Trần Xuân Giá.
Mọi người đã hiểu tư duy của Trần Xuân Giá theo hướng nào chưa mà đã vội vàng đánh giá?
  Hoang Bui
11:21 - Ngày 24/4/2014
Phần lớn chúng ta đều đi làm thuê.
Các chính trị gia, công chức nhà nước thì đi làm thuê cho Nhà nước. Nhà nước thay mặt Người chủ là " Nhân dân" để quản lý.
Những người khác thì đi làm thuê cho các thành phần kinh tế khác như công ty tư nhân, công ty nước ngoài...
Quan trọng nhất là môi trường làm việc để phát huy sức sáng tạo, sự công hiến của người làm thuê.
Số ít trong chúng ta làm ông chủ, khi khởi nghiệp các công ty, tạo ra giá trị thặng dư cho bản thân và xã hội, đồng thời lo cho người lao động.
Và những ông chủ này cũng cần môi trường kinh doanh thuận lợi về chính sách do thể chế đem lại.
Lời của ông TXG rất đáng để chúng ta suy ngẫm về môi trường hiện nay.
  Đạo diễn Nguyễn Mạnh Hà
10:19 - Ngày 24/4/2014
Tôi ủng hộ diễn đàn này của báo Một thế giới vì rõ ràng đây là vấn đề vô cùng cấp thiết nhưng cũng vô cùng mang tính lâu dài không những cho mỗi bạn trẻ mà cho cả tương lai của dân tộc.

Thế hệ 7X của chúng tôi đang được coi là thế hệ nòng cốt của đất nước và chúng tôi luôn nhìn lên phía trước là thế hệ đi trước như những tấm gương lớn để noi theo với nhiều hoài bão và hy vọng.

Nhưng có 1 thực tế đáng buồn là mỗi ngày khi ánh bình minh đánh thức tôi dậy, tôi nhìn quanh nhà và nhiều lần giật mình chợt hỏi:

Tôi đi xe máy & ô tô của người Nhật, tôi dùng đồ gia dụng như tủ lạnh, ti vi, máy giặt, máy lạnh, nồi cơm điện, lò nướng, điện thoại di động… của Nhật, Hàn Quốc, Đài Loan, Thái Lan vv... Tôi dùng máy tính của Mỹ, tôi uống nước ngọt và ăn đồ ăn nhanh của các nước phương Tây, rồi một đất nước đất đai trù phú, khí hậu ôn hòa tôi phải ăn cả thực phẩm thậm chí không an toàn của Trung Quốc.

Nhìn rộng ra 1 chút, tôi thấy gần như tất cả đồng bào của mình cũng như vậy và tôi buồn bã hiểu rằng, với một nền kinh tế chủ yếu là gia công đã biến hàng chục triệu người Việt chúng ta thành những kẻ làm thuê, dẫn đến điều tất yếu phần lớn mồ hôi công sức của người Việt bỏ ra lao động từ sáng tới đêm để cuối cùng không ít những đồng tiền chân chính và khó khăn đó lại “khăn gói quả mướp” xếp hàng lũ lượt chui tọt vào túi các ông chủ ngoại quốc hoặc túi của bọn sâu mọt bầy đàn tham nhũng, ăn chặn, ăn cướp.
Nước Việt đang trở thành một hình thức thuộc địa kiểu mới của các tập đoàn nước ngoài cấu kết với những “nhóm lợi ích” trong nước.

Tức là chúng ta đang đứng trước nguy cơ bị mất chủ quyền về kinh tế, tức là mất vai trò làm chủ cuộc sống của mình, tức là sâu xa hơn mất chủ quyền quốc gia.

Tôi nghĩ câu hỏi làm chủ hay làm thuê trong bối cảnh thực tiễn lúc này của đất nước phải được mở biên tầm nhìn như thế.

Xem đầy đủ comment này tại đây: http://motthegioi.vn/tieu-diem/lam-chu-hay-lam-thue-tieng-noi-cua-mot-7x-65382.html
  Tiến sỹ, Trần Văn Hùng
10:16 - Ngày 24/4/2014
Tôi không muốn bàn về vấn đề "làm chủ" hay "làm thuê" ở đây, xin để vào dịp khác thuận lợi hơn. Ở đây tôi chỉ muốn "bình" về lời khuyên của ông Trần Xuân Giá - nguyên Bộ trưởng Bộ KH & ĐT.
Trước hết, chúng ta cần hết sức rộng lượng đối với ông Giá, vì ông đang trong hoàn cảnh hết sức bi đát (tuổi cao, đã về hưu, đi làm thuê để kiếm thêm, đang là bị cáo trước pháp luật, sức khỏe suy tàn...). Vì vậy, chúng ta cần hết sức thông cảm với ông về lời khuyên của ông đối với những người con đẻ của ông. Nhưng ở đây có 1 điều mà tôi hiểu được là trong sâu thẳm con người của ông Trần Xuân Giá hiện nay...
  Liem Nguyen
8:22 - Ngày 24/4/2014
Ở đây có lẽ ý tác giả muốn nói rộng hơn, không phải làm chủ một xí nghiệp công ty, một phân xưởng... mà tác giả qua chuyện ông Gía muốn nói những điều xa hơn, muốn thức tỉnh cho lớp trẻ, thế hệ tương lai của đất nước, thế hệ sẽ làm chủ đất nước, đang bị mu muội "tuổi trẻ phải giành lấy quyền nắm vận mệnh đất nước, vận mệnh tương lai của mình và của dân tộc". mà theo tôi hiểu, đó mới là điều cốt lõi trong bài viết của tác giả Văn.
  hero
6:32 - Ngày 24/4/2014
nếu xét về mặt kinh tế, theo tôi chỉ khi nào các bác ở đây hiểu ĐÚNG "nền kinh tế thị trường định hướng XHCN" của VN thì khi đó mấy bác sẽ hiểu được lời khuyên cua ông TXG về chuyện "làm chủ hay làm thuê" tại VN hehe
  dmh
22:30 - Ngày 23/4/2014
tuyệt
  Minh Võ
22:5 - Ngày 23/4/2014
Cổ nhân xưa có phán "Thà làm tớ thằng khôn, hơn làm thầy thằng ngu", Bác Giá khuyên con nên làm thuê là đúng, thời nào cũng vậy, thằng khôn thì ít, thằng ngu thì hơi bị nhiều í.
  le hoang
21:19 - Ngày 23/4/2014
mình hiện là chủ một công ty tnhh nhưng giờ lại muốn đóng cửa vì thấy khó phát triển quá. Đất nước mình thật sự khó làm một ông chủ đúng nghĩa. kinh doanh ở Việt nam rất khó! mình cho rằng ông Giá nói đúng. làm chính trị thì quá nguy hiểm, làm một công chức nhà nước trong sạch thì không đủ sống. làm thuê cho công ty nào trả lương cao là ok.
  VanThanh
19:22 - Ngày 23/4/2014
Tôi quan niệm làm chủ ở đây là làm lãnh đạo theo nghĩa đơn giản nhất. Tôi cho rằng tất cả mọi người đều phải đi từ làm thuê rồi mới tới làm chủ.Và như một hệ quả tất yếu rằng mọi người đều có khuynh hướng muốn trở thành chủ .Tuy nhiên trong thực tế thì không phải ai cũng làm chủ được, đó là bởi vì để làm chủ cần thiết phải có một số phẩm chất và năng lực.Nếu Anh có đầy đủ các phẩm chất đó Anh sẽ là một ông chủ tôt , mang lại nhiều hạnh phúc cho người khác và góp phần vào việc xây dựng đất nước. Ngược lại Anh ta sẽ là cội nguồn cho nhiều điều bất hạnh mà Anh ta và những cộng sự sẽ phải gánh chịu, không chừng Anh ta còn trở thành kẻ tội đồ của đất nước. Không có khả năng mà lãnh đạo một đội ngũ nhân viên thì điều đó xét cho cùng vẫn là một sự dối trá , sự dối trá về đạo đức làm người.Thực tế có thời gian Anh làm chủ được nhưng thời gian sau do phát triển Anh không còn có khả năng làm chủ , lúc đó Anh nhất thiết phải từ bỏ nó. Đó chính là sự trung thực mà mỗi người cần có.
  Lương Duy Lan
18:16 - Ngày 23/4/2014
Đã có hàng nghìn hàng vạn lần câu nói "nhân dân làm chủ' được khẳng định. Để có được câu nói đó "nhân dân chúng tôi" nhiều thế hệ đã đổ cả xương máu và nước mắt thế mà chả bằng các "đày tớ" của nhân dân ngồi mát ăn bát vàng, xây văn phòng như lâu đài. Thế thì "làm chủ" để làm gì? bác Giá nói đúng quá rồi.
  thanhchelsea
17:32 - Ngày 23/4/2014
phải làm chủ mới giúp được người làm thuê
  Trung Lập
15:11 - Ngày 23/4/2014
Số đông người lao động VN hay trên toàn thế giới là làm thuê. Có nhiều người chăm chỉ hoàn thành công việc của mình. Có nhiều người giỏi, sáng tạo dù họ đang làm thuê. Tất thảy họ đều đáng được tôn trọng. Đâu phải chỉ "làm chủ" mới thể hiện "quyết tâm", "lòng yêu nước", "ý chí vươn lên". Giá trị con người ở chỗ họ làm được gì mang lại hạnh phúc cho họ và xã hội chứ đâu phải là làm chủ hay làm thuê.
VN chúng ta thường hay tự huyễn hoặc là phải làm chủ trong khi chẳng đủ cơ hội và điều kiện để làm chủ nên nhiêu người trở thành kẻ lường gạt.
  Chuột Chũi
12:13 - Ngày 23/4/2014
Không quan trọng làm thuê hay làm chủ, em nghĩ là nên đi theo cái đam mê thì tốt hơn. Còn làm thuê hay làm chủ thì tùy thời vận mà chọn không quan trọng tôi phải là cái này tôi phải là cái kia.
  Hưng Quốc
11:46 - Ngày 23/4/2014
Tôi nghĩ khi xã hội hình thành thì đã phân công mỗi người một việc, có người làm chủ và có người làm thuê.
Nếu hỏi ước mơ của tôi thì tôi muốn được làm chủ. Làm chủ ở đây là để làm chủ được cuộc sống của mình, làm chủ ở đây thì phải lo được cuộc sống cho người làm thuê cho mình.
Còn hiện tại tôi đang làm thuê và cố gắng để làm tốt việc của một người làm thuê
Tóm lại, mỗi người một ước mơ, một suy nghĩ nhưng không phải ai cũng thành công nên Chỉ cần cố gắng hết mình trong vai trò mà mình được giao.
  Nguyễn Thanh Hà
11:38 - Ngày 23/4/2014
Làm chủ thí mang tiếng bóc lột, ví dụ người dân hiện nay
Làm thuê thì được tiếng bị bốc lột, ví dụ các quan chức ngày nay.
Làm chủ thì bị bọn làm thuê hạch sách làm tình làm tội đủ thứ rất khổ.
Còn làm thuê thì được hạch sách quát mắng vòi vỉnh , ở dinh thự sang trọng. Vậy sao không là người làm thuê như ý Bác Gía
  Tèo SG
11:36 - Ngày 23/4/2014
Làm thuê hay làm chủ ? Thật ra, cha mẹ đào tạo con cái chắc đều theo mục tiêu định hướng là làm chủ ( bản thân, sự nghiệp ).

Các trường học lớn, uy tín thế giới cũng hướng mục tiêu thành quả của trường trên tinh thần trên. Các trường danh tiếng trên thế giới không thể huyết phục cha, mẹ chi tiền học rất nhiều để đào tạo con cái của họ thành những người làm thuê số 1.

Cho dù việc làm chủ không đơn thuần là sở học mà còn nhiều yếu tố quan trọng khác như vốn, khả năng lãnh đạo ( leadership ), tư chất kinh doanh nhạy bén mà còn sở thích cá nhân của con bạn.

Nhưng nếu hỏi định hướng đào tạo con cái theo hướng nào thì tôi ưu tiên theo định hướng làm chủ hơn là làm công.

Người làm công giỏi đôi khi chỉ là người biết khép mình, tuân thủ trong một tổ chức tốt nhất mà không có khả năng suy nghỉ, hành động đột phá, sáng tạo. Mà hai yếu tố này là quan trọng trong làm chủ ( bản thân, doanh nghiệp ), kích thích xã hội phát triển.
  Vĩnh Khang
11:35 - Ngày 23/4/2014
Thực ra ai chẳng muốn làm chủ, nhưng làm chủ trong môi trường nào mới được chứ!
  Nguyễn Duy Thành
10:59 - Ngày 23/4/2014
Sao chúng ta không hiểu gọn lại là muốn làm chủ thì hãy là người làm thuê xuất sắc đã!!!!
  Bang Nguyen
10:41 - Ngày 23/4/2014
Cha mẹ là người hiểu nhất tính cách và khả năng của con cái mình đẻ ra. Biết con mình có điểm gì mạnh điểm gì yếu để định hướng con cái vào đời. Nếu con mình không tài giỏi thực sự và không có khả năng để làm ông chủ mà cứ tìm mọi cách từ nâng đỡ, luồn cúi, chạy chọt, lợi dụng các mối quan hệ, mua chức, chạy quyền, chạy chọt bằng cấp để cho con bằng mọi giá phải ngoi lên làm một ông chủ ngu dốt rồi không biết quán xuyến, không biết điều hành thì có phải là mang tội với xã hội, với dân với nước hay không? Chắc chắn ông chủ ấy chỉ làm cho đất nước lụn bại. Điều ấy có đáng xấu hổ hay không?
  I Love Freedom
10:36 - Ngày 23/4/2014
Theo tôi nhận định của cựu bộ trưởng Trần Xuân Giá là hoàn toàn chính xác và phù hợp với hoàn cảnh đất nước hiện tại.
Bởi vì chính bản thân Ông đã nếm trải những đau xót và thất vọng khi Ông làm chủ xã hội. Những điều Ô đạt được cuối cùng cũng là só 0. Bởi vì làm lớn càng bị trù dập, và dễ vào tù thà đi làm công mà có được 2 chữ An Nhàn- Thanh Thản
  dân chủ và thượng tôn pháp luật
10:35 - Ngày 23/4/2014
Nếu cứ làm thuê thì sao mà giàu được, đất nước sao phồn vinh? Phải tiến bước thôi, phải cống hiến cho dân tộc,phải cải tạo thế giới và nhân sinh quan của con người. Nếu ai cúng yên phận thì sự ngu dốt sẽ ngự trị, đất nước lại bị thôn tính...Mỗi người trên cương vị nhỏ nhất của mình phải thượng tôn pháp, đòi các cơ quan công quyền phải thượng tôn pháp luật, đòi sự trung thực, sự dân chủ...
  Nguyễn Sơn
10:34 - Ngày 23/4/2014
Về làm thuê, theo tôi, nếu hầu hết dân mình là người làm thuê có chuyên môn giỏi thì nước mình chẳng mấy mà giống với nước Nhật. Ai cũng đòi làm giám đốc thì làm gì có công ty mạnh, thà 1 tàu to kiếm được cá to ngoài biển còn hơn nhiều tàu nhỏ đánh ven bờ chỉ bắt được tôm tép. Làm lãnh đạo, ít người làm được lắm, phải có tố chất xuất chúng mới làm chủ được ở giai đoạn này.
  Bút Chì Xanh
10:31 - Ngày 23/4/2014
Mình cũng là người quản lý mình chỉ nghĩ tiếc là nhiều người làm thuê còn chưa chuyên nghiệp chứ đừng nói là làm nọ làm kia. Mình thích ý tưởng của bác Trần Xuân Giá là hãy làm thuê chuyên nghiệp đi đã!
Nguyễn Sơn SG
Ngày 24/4/2014
Theo tôi chỉ khi nào các bác ở đây hiểu Được "nền kinh tế thị trường định hướng XHCN" của VN thì khi đó mấy bác sẽ hiểu được lời khuyên cua ông TXG về chuyện "làm chủ hay làm thuê" tại VN , kinh tế XHCN thì làm gì có làm thuê (tất cả là làm chủ tập thể) cán bộ là đầy tớ của nhân dân mà. Nếu nói làm thuê thì chỉ có cán bộ mới làm thuê thôi chứ toàn dân làm chủ hết mà. Với quan điểm đó bao nhiêu con người, bao nhiêu thế hệ không tiếc xương máu mình để đánh đổ chế độ tư bản bóc lột của bọn chủ giàu có hút máu nhân dân, thì ta cứ tiếp tuc đi theo hướng đó, sao lại quay ngoặc lại kinh tế thị trường làm chi, theo tôi, ông TXG có kinh nghiệm kinh tế XHCN chứ có hiểu biết gì về kinh tế thị trường đâu mà không bị bắt bỏ tù, chuyện ông TXG khuyên con cháu ông ta thì kệ ông ta, những người hiện nay có xu hướng tôn lãnh tụ, hể là quan chức cấp cao thì phải giỏi, cái gì cũng biết, tư duy rất phong kiến, và độc tài kiểu đó thì sao mà khá cho nổi, có thể ông TXG hiểu biết về kinh tế XHCN, chứ ông TXG làm sao biết được kinh tế thị trường, đã ngu dốt thì bị bỏ tù là đúng, đã ngu dốt thì chỉ làm công cho tư bản chứ sao đủ sức làm chủ haha, mà chưa chắc ông TXG hiểu hết về kinh tế XHCN, một nền kinh tế duy ý chí không theo quy luật phát triễn vì vậy các quan chức hiên nay cho con đi du học ở các nước tư bản chủ yếu để làm công, trong giòng máu của các ông cán bộ XHCN chứa nhiều tố chất phá hoại, cướp bóc, chụp giưt, mượn đầu heo nấu cháo, ăn xin,chủ yếu lo cho mình, nhiệm kỳ của mình hơn các tố chất xây dựng, chia sẻ, cống hiến, phát triễn bền vững cho con cháu nhiều đời sau ( bởi vậy mới có bịnh thành tích) kinh tế thị trường không bao giờ khoe, không bao giờ báo cáo thành tich, vì chuyện có được là đương nhiên là quy luật, bỏ công bỏ của ra thì phải đạt kết quả, chừ gì phải khoe, ...........


đọc nhiều sách

Tôi tên là Action, cặp bài trùng với một cô bạn tên Bookaholic. Bạn tôi là người đọc rất nhiều sách, đặc biệt về chủ đề phát triển bản thân, ví như: “7 thói quen của người thành đạt”, “Tôi tài giỏi”… Khi tôi hỏi bạn: “Cậu có nhớ hết tất cả những gì cậu từng đọc không?”, bạn cười: “Có cái nhớ. Nhiều cái không”
Gia đình bạn ấy thường ngán ngẩm khi thấy bạn vác một đống sách về nhà mỗi lần nhận lương. “Em đọc nhiều thì rất tốt, nhưng đọc được thì phải làm được” – chị bạn nói.
Tôi nghĩ rằng, chị bạn hoàn toàn đúng. Bạn ấy biết rất nhiều nhưng chẳng làm bao nhiêu. Bạn ấy đọc kỹ năng, nhưng không đưa được vào thực tế. Tôi quan sát nhiều và thấy rằng đây chẳng phải căn bệnh của riêng ai. Rất nhiều đứa “đầu to mắt cận”, trữ một kho tàng sách trong nhà cũng giống hệt bạn. Đọc thì giỏi lắm, nhưng ngu ngơ với cuộc đời.
Tôi không biết bạn ấy có nhận thức được điều này không. Nhưng dạo gần đây, tôi thấy bạn ít mua sách lại. Khi hội sách TP.HCM tưng bừng diễn ra với cả chục ngàn người hăm hở mua sắm, bạn ấy chỉ tham quan, cầm những cuốn sách mới, lật vu vơ vài trang đầu rồi để lại.
Tôi hỏi thì bạn trả lời: “Đọc nhiều cuốn sách, thấy ai viết cũng giống nhau”. Rồi bạn hỏi tôi: “Tại sách sao, tớ thì đọc quá trời mà bản thân vẫn chưa tiến bộ như mức mình muốn nhỉ?”
Tôi nhún vai. Làm sao tôi dám trả lời chứ. Bookaholic rất dữ. Bạn ấy đọc nhiều, biết lý thuyết nhiều nên nói nhiều. Còn tôi làm ít, thiếu trải nghiệm, thiếu thực tế. Tôi chỉ là Action, một đứa tuân theo mệnh lệnh của Bookaholic.
 
Một buổi tối cuối tháng 4, Bookaholic vừa về đến nhà đã chụp lấy tay tôi và kể rằng: “Action ơi, tớ hoang mang quá. Hôm nay một người đã nói thẳng những câu này vào mặt tớ. Nghe xong tớ thấy lòng buốt kinh khủng, như bị tạt một xô nước đá vậy. Đó là: “Em biết không? Khi một người đọc về các kỹ năng tốt, họ sẽ có 2 hướng phát triển. Một là đi rất nhanh, hai là đi rất chậm. Em thuộc dạng thứ hai! Em nhìn mình đi! Em phát triển không tương xứng với kiến thức và tư duy em đã có! Anh thấy tiếc cho những bạn khác. Nếu họ may mắn được đọc và biết nhiều như em, họ có thể làm tốt hơn em!” Rồi Bookaholic hỏi tôi: “Action, có đúng là tớ tồi tệ như thế không?”
Tôi nhìn bạn ấy trong 5 giây, cân nhắc xem khi tôi trả lời thật thì bạn có tức giận cầm gậy đánh tôi không. Rồi tôi gật đầu.
Tôi lấy hết can đảm của mình ra để nói: “Cậu biết không, tớ cũng đã gặp anh ấy rồi. Anh bảo với tớ rằng, mấu chốt của việc tiến nhanh hay chậm này chính là do hành động quyết liệt hay dở dang. Cậu có thể đọc 100 lời khuyên để thành công, nhưng hãy chọn ra một cái mình thích thôi. Rồi cậu tập trung 100% tâm trí và thời gian luyện nó trong vòng 1 đến 2 tuần, cậu sẽ thấy bản thân khác ngay”.
“Cậu có nhớ cuốn sách “7 thói quen của người thành đạt” chứ? Cậu rất tâm đắc với thói quen thứ ba: “Ưu tiên cho điều quan trọng nhất”, nhưng hành động của cậu thì cực kỳ tệ hại, thiếu cam kết và quyết tâm. Cậu đã bắt tớ duy trì thói quen thứ ba trong bao lâu? Hai ngày, rồi bỏ dở! Rồi cậu than thở với tớ là cậu không quản lý được thời gian. Nếu cậu theo đuổi thói quen thứ 3 đến cùng, thì vấn đề đó với cậu chỉ là muỗi!”
“Lỗi không phải tại sách sai hay sách chém gió. Lỗi tại cậu! Cậu đọc nhiều mà chẳng gì nên hồn. Cậu biết nhiều, mà chẳng quyết liệt làm cái gì đến cực điểm. Anh ấy nói hoàn toàn đúng. Cậu đi rất chậm. Và chính cậu, chứ chẳng phải ai khác, phải là người chịu trách nhiệm hoàn toàn về việc đó!”
Bookaholic ngây người nhìn tôi. Tôi tưởng cậu ấy sẽ đánh tôi. Nhưng cậu im lặng. Một tuần sau, cậu mới nói: “Khi gặp lại, tớ sẽ cảm ơn anh ta. Cậu đi cùng với tớ nhé?”

 
Rồi Bookaholic không còn đọc sách ngấu nghiến nữa. Cậu bắt tôi, Action, nai lưng ra làm nhiều hơn. Mỗi sáng khi Bookaholic thức dậy đánh răng, cậu lại toe toét nhìn tôi ở trong gương và và bảo: “Thời gian chúng ta sống trên đời rất ít. Mình phải đi nhanh hơn! Đọc nhiều, chọn ra một thứ mình thích, và làm nó tới mức cực điểm! Chặng đường còn khó khăn lắm. Cậu hãy luôn đồng hành với tớ nhé!”
Ngày 21.4.2014 là ngày sách Việt Nam. Có thể giống như 8.3 hay 20.11, facebook sẽ ứ đầy các status cảm ơn, tâm sự về ngày sách. Nhưng bao nhiêu phần trăm sẽ làm? Hay lại như người bạn chí cốt của tôi, Bookaholic, đọc nhiều nhưng quyết tâm ít? Bảo Action tôi đây làm mỗi thứ một tí rồi chẳng đi đến đâu?
Bạn ơi, đừng giống như chúng tôi trong một năm qua. Đọc thế đủ rồi. Hãy chọn ngay ra một kỹ năng bạn tâm đắc, và bắt đầu tập luyện nó ngay đi. Làm tốt rồi thì mới đọc tiếp. Chứ nhà để nhiều sách để mà làm chi, khi bạn chưa bao giờ làm quyết liệt đến tận cùng?

Đỗ Thanh Lam

triết lý giáo dục

Do chưa có triết lý giáo dục mang tính hệ thống phù hợp và tiên tiến nên cố nhiên, một chương trình giáo dục thỏa đáng là không thể có!
Cùng thời gian trên, ở nhiều quốc gia, nhiều thể chế khác trong đó có cả chế độ Sài Gòn cũ, một triết lý giáo dục khác được thực hành: Dân tộc – Khai phóng – Nhân bản. 
Thời gian và thực tiễn đã đủ cho chúng ta nhận biết các giá trị nào là đích thực có lợi nhất cho sự phát triển của đất nước. “Dân tộc” là cái gốc, không phải bàn. “Khai phóng” là khai mở và giải phóng, cho phép con người được tận cùng sáng tạo: tiêu chí hàng đầu của nhân loại hôm nay!
Điều thiết cốt là sự sáng tạo cởi mở được xây trên nền tảng dân tộc và nhân bản. Hai cột trụ vĩnh hằng, đang là nền móng xây dựng ngôi nhà nhân loại trong kỷ nguyên mới. Cũng công bằng mà nói, đó là kết tinh cao của không chỉ trí tuệ mà cả tinh thần Việt.
Nhìn vào cuộc đổi mới giáo dục hôm nay không khỏi lo và buồn vì chúng ta chưa đưa ra được mô hình cũng như hệ thống triết lý thật chuẩn, thật khoa học, dựa trên những thành tựu giáo dục của truyền thống dân tộc, trên các tinh hoa của nhân loại để có khả năng dẫn dắt nền giáo dục cũng như dân tộc đi lên trong tương lai một cách bền vững, tạo những nền móng cho dân tộc trở nên một dân tộc hùng cường.
Do chưa có triết lý giáo dục mang tính hệ thống phù hợp và tiên tiến nên cố nhiên, một chương trình giáo dục thỏa đáng là không thể có!
Việc Bộ GD&DT đưa ra một đề án với nội dung chưa xác định cùng số tiền khủng có khác nào xây lâu đài trên bãi cát hay việc đặt cái cày trước con trâu? Sao người ta có thể đùa dai như thế với vận mệnh dân tộc?!
Hà Văn Thùy

đến sau

Em biết anh đã từng có một tình yêu rất đẹp, một quãng thời gian dài hạnh phúc và tưởng chừng như hai người sẽ mãi cùng đi chung một con đường, cùng xây dựng tổ ấm bé xinh của mình. Em cũng hiểu anh đã phải vất vả như thế nào để gượng dậy bước tiếp sau khi cuộc tình ấy tan vỡ và mở rộng cánh cửa trái tim mình thêm một lần nữa để đón nhận em- người con gái đến sau.

Và em cũng nhận ra rằng: anh chưa dành hết trọn vẹn tình yêu cho em.

Có thể anh vẫn còn yêu người trước…

Có thể anh quá khứ vẫn còn ám ảnh anh…

Có thể vết thương lòng quá sâu khiến lòng tin của anh về tình yêu không còn tràn đầy như trước nữa…

Nhưng anh ơi, đưa tay anh đây, em sẽ chỉ cho anh đâu là hạnh phúc.....

Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

TÌM HIỂU "THẾ GIỚI CỦA CHÚNG TA”


Mời xem thống kê bên dưới để thấy MÌNH CÒN HẠNH PHÚC
 
TÌM HIỂU "THẾ GIỚI CỦA CHÚNG TA”                 
                                         
 
      Nếu ta ta thu nhỏ nhân loại thế giới thành 1 làng nhỏ có 100 người thì ta sẽ có:
  * 57 người Châu Á, 21 người Châu Âu, 14 người Châu Mỹ và 8 người Châu Phi.
  * Trong đó chia ra: 52 Phụ nữ, 48 Đàn ông, 70 người da màu , 30 người da trắng.
  * Về tài sản có: 6 người sở hữu 59% tổng số tài sản của cả Làng và cả 6 người đều là người Mỹ.
·       Trong số 100 người của làng sẽ như sau:
·       80 người sẽ không có nhà ở cho đúng nghĩa một căn nhà.
·       70 người mù chữ
·       60 người sẽ không được ăn no.
·       01 người sẽ chết trong đêm nay.
·       02 trẻ em được sinh ra trong ngày.
·       Chỉ có 1người có trình độ đại học trở lên.
·       01 người có máy tính.
·       09 người thất nghiệp
·    Nhìn thế giới một cách cụ thể như thế, bạn sẽ thấy rằng bạn hạnh phúc hơn nhiều người, và chúng ta cần thông cảm ,chia sẻ, thân ái vì loài người vẫn còn quá nhiều bất công, khoảng cách giữa giầu nghèo quá lớn, và thiếu thốn tri thức đến mức không thể tưởng tượng.
·     Nếu bạn có 1 căn nhà, trong tủ lạnh có thức ăn , bạn được ăn mặc tử tế…bạn đã giàu có hơn 75% nhân loại.
·    Nếu bạn có tài khoản trong ngân hàng, có tiền trong túi.. bạn đã thuộc vào 8% những người đầy đủ trên thế giới.
·       Nếu bạn đã từng được đi học, đang đi học, bạn biết chữ, bạn thực sự may mắn hơn ít nhất 800 triệu người.
·       Nếu bạn có việc làm,bạn hạnh phúc hơn 600 triệu người đang thất nghiệp (hiện ở Mỹ có 14,6 triệu người.
·       Nếu bạn lành lặn, bạn đã may mắn hơn hàng chục triệu ngừơi bị thương tật, khuyết tật và khiếm thị.
·       Nếu sáng nay, bạn thức dậy khoẻ mạnh nghĩa là bạn đã sung sướng hơn hàng ngàn  người vừa chết đêm qua.
·       Nếu bạn chưa bao giờ trải qua chiến tranh, bạn chưa từng hấp hối vì thương tật và đói khát, chưa từng bị mất tự do trong nhà tù, thưa bạn, bạn thật sự có thể tự hào bạn là người hạnh phúc và may mắn hơn 500 triệu người trên hành tinh còn nhiều đau thương tang tóc này.
·       Nếu bạn được đọc tài liệu này,đọc những dòng chữ này, bạn đã hạnh phúc thêm một lần nữa vì:
1.   Đã có một người bạn nào đó đã quan tâm đến bạn đã tặng bạn tài liệu này để bạn có dịp… nhìn lại mình để thấy mình là người may mắn, hạnh phúc hơn rất nhiều người.! 
        2. Bạn sẽ không còn than vãn, bạn khổ quá, bạn không được may mắn như người khác.
       3.Bạn sẽ không còn trách đời, trách cha mẹ, trách số phận, trách Chúa,trách Phật vv… đã đối xử không công bằng với bạn ,vì bạn vẫn còn thiếu nhiều món chưa mua sắm được, bạn vẫn chưa bằng người lối xóm, người đồng nghiêp ,hoặc người bà con của bạn.
     4 Và bạn hãy nhớ rằng: nơi bạn đang sinh sống,xung quanh bạn và thế giới này,vẫn còn quá nhiều nơi còn chiến tranh,thương tật,thiếu thốn,nghèo khổ.đói rét,bệnh tật,khiếm thị,và đang hấp hối ở đâu đó…
    Đã có biết bao người hy sinh,đóng qua nhiều thế hệ để chúng ta có được cuộc sống như ngày hôm nay.
 
Hồ Minh Châu

Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

chuyện ,,,, chó

Một bài phân tích rất hay về người bạn trung thành của con người từ thủa hồng hoang.

Bài bào chữa của luật sư Georges Graham Vest tại một phiên tòa xử kiện người hàng xóm làm chết con chó của thân chủ, được phóng viên William Salle của the New York Times bình chọn là hay nhất trong tất cả các bài bào chữa trên thế giới trong khoảng 100 năm qua.


"...

Thưa quý ngài hội thẩm !

Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể một ngày nào đó hóa ra là kẻ thù chống lại ta.

Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình yêu hết mực rồi có thể là một lũ vô ơn.

Những người gần gũi thân thiết ta nhất, những người ta gửi gắm hạnh phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành.

Tiền bạc mà con người có được, rồi sẽ mất đi. Nó mất đi đúng vào lúc ta cần đến nó nhất.

Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan trong phúc chốc bởi hành động một giờ.

Những kẻ phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể sẽ là những kẻ đầu tiên ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận.

Duy có một người bạn hoàn toàn không vụ lợi mà con người có được trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ bỏ ta đi, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở, đó là con chó của ta.

Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta trong phú quý cũng như trong lúc bần hàn, khi khỏe mạnh cũng như lúc ốm đau.

Nó ngủ yên trên nền đất lạnh, dù đông cắt da cắt thịt hay bão tuyết lấp vùi, miễn sao được cận kề bên chủ là được.

Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó.

Nó liếm vết thương của ta và những trầy xước mà ta hứng chịu khi ta va chạm với cuộc đời tàn bạo này.

Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là một ông hoàng dù ta có là một gã ăn mày.

Dù khi ta đã tán gia bại sản, thân bại danh liệt thì vẫn là con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời.

Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, không bạn bè, vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, được làm kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại kẻ thù.

Và một khi trò đời hạ màn, thần chết rước linh hồn ta đi để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, tất cả thân bằng quyến thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ; Thì khi ấy còn bên nấm mồ con chó cao thượng của ta nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở ra cảnh giác, trung thành và chân thực ngay cả khi ta đã mất rồi ...".

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

bức tranh toàn cảnh thế giói cong sở

Chuyện cái tổng đài điện thoại
Sáng nay cà phê với anh bạn là chủ 1 doanh nghiệp du lịch lớn, ảnh kể bây giờ từ trưởng phòng đến giám đốc trong công ty anh ấy đều là Tây hết. Tony ngạc nhiên, nói ủa nhân lực người Việt không đủ trình độ điều hành hay sao. Anh nói trình độ thì có, nhưng ….
Ảnh cũng lớn tuổi, 60 ngoài nên khá chững chạc, trải qua nhiều ngóc ngách cuộc sống nên nội dung câu chuyện rất sâu. Từng là giảng viên trường du lịch, thành lập doanh nghiệp lữ hành được 20 năm. 3 năm nay, anh thuê toàn Tây vô quản lý, dù lương cao gấp đôi nhưng nó yên tâm. Và công ty anh phát triển ầm ầm, lọt vô trong top luôn. Anh nói Tây nó làm quần quật, chiều hết giờ làm ra quán bar uống bia rồi về ngủ. Mai đi làm tiếp. Thuê Tây làm, giao dịch cũng được thuận lợi hơn vì một số người Việt mắc bệnh “sợ Tây”, khi giao tiếp với đồng chủng thì quát tháo ầm ầm nhưng đứng trước mặt Tây thì nhũn như con chi chi ấy em ạ…
Thấy Tony tròn xoe mắt, nên anh kể tiếp. Từ lúc thành lập, cũng cả chục đời trưởng phòng người Việt rồi, vô làm một thời gian là thành ma thành quỷ. Thuê xe, ép nhà xe không còn nước nào để sống, ví dụ 5 triệu cho 1 chuyến xe đi Cần Thơ 3 ngày, em coi có ai làm được. Nhà xe bị ép quá, bèn đưa chiếc xe cũ mèm, không máy lạnh, kêu như bò rống, thường xuyên bị tắt máy giữa đường. Tài xế mới ngáo ngơ thì mới chịu lương thấp, không biết đường biết sá, chạy tới chạy lui. Họ báo công ty giá thuê tới 10 triệu, rồi bắt nhà xe trả lại 5 triệu vào túi riêng. Gọi là nghệ thuật “Gửi Giá”. Nhà xe cũng ngậm đắng nuốt cay chứ giờ cạnh tranh, không đi là có thằng khác nó chụp nó giật mất. Thuê tàu du lịch cũng vậy, vì bên này ép quá nên bên kia lấy tàu cũ ra sử dụng, không ít lần gây tai nạn thương tâm.
Ảnh kể, chưa hết. Bữa ăn 1 triệu đồng/bàn chứ tụi nó “ gửi giá” thành 2 triệu, rồi lấy 1 triệu bỏ túi sau khi khách ăn xong. Khách sạn thì ép 10% hoa hồng. Nên thành hệ thống cạ cứng, khách nào cũng ép ở khách sạn đó và vô ăn nhà hàng đó. Thiết kế tour tham quan thì ít, shopping thì nhiều, một số chỗ shopping, ép chi hoa hồng đến 40% tiền khách mua. Nhiều khách một đi không trở lại như dũng sĩ Kinh Kha qua sông Dịch Thủy, nói nước mày đâu phải thiên đường mua sắm, giá thì mắc gấp mấy lần Thái Lan mà cứ bắt shopping hoài. Còn mấy bạn làm sales thì kinh khủng hơn. Ăn lương bên anh chứ còn nhận làm cộng tác cho cả chục công ty khác. Bắn đơn hàng này cho công ty này, bắn hợp đồng kia cho công ty kia. Nghe điện thoại thì cứ lén lút chạy ra chạy vô, có cả chục sim chục số khác nhau. Tháng nào cũng đem về 1 hợp đồng cho có, còn lại thì không rõ giao cho ai. Vấn đề là tụi nó không nghĩ đó là mất đạo đức, nghĩ đó là khôn ngoan mới chết.
Ảnh nói, đứa nào mới vào làm cũng như pha lê. Cái đi chơi nhậu nhẹt, tụi kia bày cho. Nói mày ngu quá. Có sống bằng lương hay hoa hồng thì sao giàu có nhanh chóng được. Phải tham gia cuộc đua làm giàu, bất chấp mọi thứ. Rồi từ từ bị ma lanh hóa, đến khi công ty biết thì đuổi việc. Ảnh nói, 15 năm thành lập công ty ảnh, chưa có tiệc farewell party ( tiệc chia tay) nào mà thật sự vui cả. Nhìn ở nước ngoài, khi nghỉ việc, người ta làm farewell party, chia tay bịn rịn. Rồi hàng năm có dịp gì đó, các “khai quốc công thần” và nhân viên cũ tập trung về, vui hết biết. Ở Việt Nam bây giờ, ảnh nói ngành khác không biết sao, chứ ngành của anh, phần lớn nhìn nhau bằng ánh mắt hình viên đạn ở bữa làm việc cuối cùng. Sếp thì nói sao bạn lại ăn cắp, bạn làm ở đây mà sao không hoàn thành nhiệm vụ ở đây, quyền lợi không OK thì có thể thương lượng lại chứ sao làm vậy. Còn họ thì gân cổ lên cãi, nói tôi mang tiền về cho công ty bao nhiêu, tôi nhớ hết. Nên giờ phải tìm cách lấy lại.
Rồi cùng nhau ra riêng, cùng nhau thành lập doanh nghiệp mô hình y chang cạnh tranh khốc liệt. Gọi khách hàng cũ, vì chẳng lấy gì làm quà bèn lôi chuyện thâm cung bí sử công ty cũ ra kể, vì dân mình ai cũng tò mò với văn hóa tiểu nông ăn sâu hàng thế hệ. Rồi thêm thắt vô cho nó hấp dẫn. Nói bà sếp đó ngủ với tao rồi, đảm đang lắm. Ông sếp đó 2-3 vợ lận, cặp với em này em kia. Rồi giá mua giá bán, em làm ở đó sao không biết, tour đó có 5 triệu mà nó charge anh tới 10 triệu, qua em đi, em làm y chang vậy chỉ có 6 triệu thôi. Phá giá để giật mối cho hết….
Việc ra riêng là rất tốt cho xã hội, nếu thật sự có tài năng và có may mắn, vì góp phần làm cái bánh GDP của quốc gia tăng lên. Làm chủ là ước mơ chính đáng của mọi người. Tuy nhiên, tư thế làm chủ như thế nào mới là đáng nói. Năm 2012, hơn 25 triệu khách khách đến Malaysia, hơn 22 triệu khách đến Thái Lan, đến Singapore là 15 triệu, trong khi đến nước mình chỉ có gần 7 triệu, mặc dù lượng di sản và cảnh đẹp để tham quan của chúng ta đều hơn. Anh nói, hàng ngàn công ty du lịch chứ chỉ có khoảng vài ba trăm công ty là thực sự có đam mê, có tâm với nghề, số còn lại mở ra hoạt động vài tháng rồi đóng cửa. Thế giới 7 tỷ người, mà Việt Nam thì mới nhận có 7 triệu du khách, thì việc thành lập hàng vạn công ty du lịch lữ hành nữa cũng không lo thiếu nguồn cung, nếu thật sự đầu tư thời gian trí tuệ cho việc tìm kiếm khách. Đằng này không, trí tuệ toàn dùng vào việc hướng về công ty cũ, coi bên đó làm gì thì phá. Rủ hết nhân viên về làm cùng, vây cánh với nhau cạnh tranh cho sếp cũ biết mặt, không rõ hận thù gì dữ dội vậy. Nhưng đâu vài ba tháng lại tan rã, lại chửi nhau ỏm tỏi vì ăn chia không đều, thằng này nói thằng kia ăn gian.
Thượng bất chính, hạ tắc loạn. Cha mẹ ăn cắp, nói dối thì đừng mong con cái mình trở thành người tử tế. Cấp dưới cũng vậy, khi thấy sếp mình “ăn” thì chịu sao được. Thư ký bèn mỗi chiều xách về nửa gram giấy A4, để dồn cuối tháng đem ra cửa hàng photocopy kiếm mấy trăm ngàn. Thủ quỹ thì thụt két gửi lấy tiền lãi qua đêm, hoặc đem ra cho người ngoài vay nóng, lúc kiểm tra thì mượn đâu đó bỏ vào. Tài xế thì ăn xăng, đổ xăng 3 triệu lấy hóa đơn 5 triệu. Ảnh nói, đến như bà lao công công ty ảnh, chiều về còn bỏ trong giỏ 1 chai nước rửa bồn cầu. Toilet tuần nào cũng hết cả chục chai, hẻm biết rửa gì mà rửa kinh thế không biết. Bị bảo vệ phát hiện tịch thu thì ôm giỏ ngồi khóc. Nói chị bỏ cả chục triệu mới mua được suất vô đây làm, chính cái cô trưởng phòng hành chính admin ăn khoản tiền này của chị chứ ai, trong khi lương lao công chỉ có 2-3 triệu, nên chị phải tìm cách thu hồi dzốn….
Tony nghe mà lòng buồn vô hạn. Nhiều người chụp giật kinh quá anh há. Mới hỏi anh sao không tuyển nhân sự cấp cao người Việt, trả lương y chang Tây vậy, coi thử sao. Ảnh nói cũng thử 3 lần rồi, nhưng 1 thời gian ngắn thì bị công ty khác săn mất. Thể loại đến với mình chỉ vì tiền, thì cũng có thể bỏ mình ra đi nếu có ai đưa tiền nhiều hơn. Còn mấy công ty khác cũng kỳ, thay vì tuyển người mới ra trường về đào tạo để sử dụng, họ lại thích đi dụ dỗ nhân sự mấy công ty khác cho khỏe, khỏi mắc công đào tạo. Nên sinh viên tốt nghiệp thì hẻm có việc làm, mà doanh nghiệp cứ mãi đi săn bắn hay hái lượm người đã có kinh nghiệm chứ hẻm chịu gieo trồng.
Anh nói, chưa bao giờ niềm tin giữa con người, giữa các doanh nghiệp với nhau lại đắt đỏ như bây giờ. Em có thấy cảnh cả trăm người nhảy vô hôi bia trong ánh mắt bất lực của anh tài xế xe tải không. Em có thấy hàng ngàn người giẫm đạp lên nhau để lấy được 1 quả quýt, 1 nhành hoa để làm lộc trên bàn thờ đứ+c Thánh Trần không. Miễn là mình có lộc, ai chết mặc ai. Nhà phố lô nhô, ai cũng làm nhà mình cao hơn, đẹp hơn, sạch hơn…còn rác thì quét qua nhà bên cạnh. Đi xe máy giành làn, lấn tuyến, bóp còi inh ỏi, chửi con này thằng kia sao không nhường cho họ…Xếp hàng thì thích chen ngang, mình phải hưởng trước, chen lấn cả với bà bầu, người già và trẻ em. Làm cái gì cũng coi có khả năng phết phẩy trong đó không thì mới làm. Suốt ngày suy nghĩ chuyện trục lợi cỏn con nên dáng vóc nó dần thấp đi và trí óc nó dần bé lại. Không dám bước hiên ngang. Đi đâu cũng sợ gặp người quen cũ, mặt cúi gầm, miệng mồm lí nhí, đớn hèn…
Nghe anh nói, Tony thấy bắt mệt. Mặc dù gật gù nhưng trong lòng nghĩ khác, chắc là anh này suy nghĩ tiêu cực, bi quan mà nói quá, chứ xã hội thiếu gì người tốt, cái đẹp. Vẫn còn đó bao nhiêu con người “ sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”, trung thực, hào sảng, quả cảm, nhân cách đẹp lung linh. Bao nhiêu người cần mẫn làm giàu bằng chính sức lực và trí tuệ của mình, vinh quang và chân chính. Chứ đâu phải ai cũng là thể loại người rẻ tiền như anh nói vậy.
Thấy anh căng thẳng nên Tony mới nói đùa, thôi để em tham gia cạnh tranh với anh cho vui nhé, em sẽ mở công ty du lịch lữ hành nội địa, lấy tên là công ty trách nhiệm hữu hạn Chụp Giật được hem. Tên tiếng Anh là “ Grasping and Tugging Co., Ltd”. Có 2 thành viên góp vốn. Chủ tịch Hội đồng quản trị, anh Trần Văn Chụp và phó chủ tịch, chị Lê Thị Giật.
Ai gọi tới, tiếp tân sẽ Alo, dạ công ty Chụp Giật xin nghe…
Thôi chơi tổng đài tự động luôn đi, nhờ bạn nào nói giọng Huế lồng tiếng cho hay.
“Cạm ơn quý khách đã gọi đến công ty trách nhiệm hữu hạn Chụp Giật. Gặp anh Chụp, bấm phím 1. Gặp cô Giật, bấm phím 2. Còn nếu không gặp ai thì làm ơn cụp máy”